MỤC VỤ LỜI CHÚA
PHỤNG VỤ LỜI CHÚA LỄ CÁC THÁNH
|
CHIA SẺ LỜI CHÚA THEO NĂM PHỤNG VỤ |
BÀI GIẢNG THAM KHẢO |
Dẫn nhập đầu lễ :Kính thưa cộng đoàn phụng vụ, Hôm nay, Hội Thánh hân hoan và long trọng mừng kính Hai Thánh Tông Đồ Phêrô-Phaolô, hai cột trụ đă được chính Đức Kitô cắt đặt để xây dựng ṭa nhà Giáo Hội bằng chính máu của ḿnh như lời Ca Nhập Lễ mà Giáo hội hát lên trong phụng vụ thánh lễ hôm nay : “Đây là hai vị Tông Đồ đều anh dũng Dâng máu dào xây Giáo Hội ngàn thu Chén đắng Thầy trao, uống cạn chẳng từ Chúa ưu đăi, nâng lên hàng tâm phúc” Thánh lễ hôm nay, cũng là ngày Hội Thánh khai mạc Năm Thánh Phaolô, nhân dịp kỷ niệm 2000 năm sinh nhật của Ngài. Chúng ta hiệp ḷng hiệp ư cùng toàn thể Dân Thánh hân hoan cử hành Năm Thánh Phaolô và nguyện xin Chúa ân ban muôn vàn hồng phúc cho tất cả chúng ta và cho những ai đă chọn Hai Thánh Phêrô-Phaolô làm Vị Bổn Mạng của ḿnh. Trong số đó, có Đức Cha Phêrô, Giám Mục Giáo phận chúng ta, có Cha Phêrô Tổng Đại Diện, có Quí Cha, quí Thầy, có hội ḍng nữ tu Phaolô và đông đảo anh em giáo dân. Nguyện xin Hai Thánh Tông đồ cầu thay nguyện giúp cho toàn thể Hội Thánh, cách riêng, cho tất cả tất cả những ai đă chọn hai Ngài làm Thánh Bổn Mạng. Giờ đây chúng ta hăy nh́n nhận tội lỗi để xứng đáng cử hành Mầu nhiệm thánh.
Giảng Lời Chúa : Kính thưa Ông bà anh chị em, Mừng lễ hai Thánh Tông Đồ Phêrô-Phaolô có lẽ là dịp tốt nhất để chúng ta cùng khám phá những chứng từ sống động nơi hai cuộc đời vĩ đại đă cùng nhau thiết kế Ngôi Nhà Giáo Hội và chuyển tải cho muôn thế hệ những sứ điệp tuyệt vời của Lời Mặc khải của Thiên Chúa.
1. Một thoáng chứng từ Lời Chúa về Phêrô : Thánh sử Mác-cô chấm dứt phần thứ nhất của Phúc Âm với một lời tuyên tín đầu tiên, cốt yếu nhất của Kitô giáo được đặt nơi môi miệng của Thánh Phêrô :"Thầy là Đấng Kitô" ( Mc 8,, 29b). Đó là một trong những giây phút huy hoàng của cuộc đời Thánh Phê-rô, kể từ ngày ngài được kêu gọi ở Biển Ga-li-lê để trở thành kẻ lưới người. Tân Ước rơ ràng cho thấy Phê-rô là vị lănh đạo các Tông Đồ, được Đức Giê-su chọn với một tương giao đặc biệt. Cùng với Gia-cô-bê và Gio-an, Phê-rô được đặc ân chứng kiến sự Biến H́nh, sự sống lại của con gái ông Giairô và sự hấp hối trong vườn Cây Dầu. Bà mẹ vợ của Phê-rô được Đức Giê-su chữa lành bệnh sốt. Phêrô được sai đi với Gio-an để chuẩn bị cho lễ Vượt Qua trước khi Đức Giê-su từ trần. Tên của ngài luôn luôn đứng đầu các vị Tông Đồ. Và Phê-rô là người duy nhất được Đức Giê-su nói, "Này Si-mon con ông Giô-na, anh thật là người có phúc, v́ không phải phàm nhân mặc khải cho anh điều ấy, nhưng là Cha của Thầy, Đấng ngự trên trời. Bởi thế, Thầy bảo với anh: anh là Phê-rô, nghĩa là Tảng Đá, trên tảng đá này, Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy, và quyền lực tử thần sẽ không thắng nổi. Thầy sẽ trao cho anh ch́a khoá Nước Trời. Anh cầm buộc ǵ dưới đất, trên trời cũng sẽ cầm buộc như vậy; anh tháo cởi điều ǵ dưới đất, trên trời cũng sẽ tháo cởi như vậy" ( Mt 16,17b – 19 ). Nhưng các chi tiết xác thực của Phúc Âm cho thấy các thánh sử không xu nịnh Phê-rô. Hiển nhiên ngài là một người không biết giao tế. Và đó là sự an ủi lớn lao cho chúng ta khi thấy Phê-rô cũng có những yếu đuối con người, ngay cả trước mặt Đức Giê-su. Phê-rô đă độ lượng hy sinh mọi sự, tuy nhiên ngài vẫn có thể hỏi một câu thật nông cạn như trẻ con, "Chúng con đă bỏ mọi sự mà theo Thầy, vậy chúng con sẽ được ǵ ?" ( x. Mt 19, 27 ). Ngài phải chịu sự tức giận vô cùng của Đức Ki-tô khi chống đối ư tưởng của một Đấng Thiên Sai đau khổ: "Satan, hăy lui ra sau Ta! Anh cản lối Ta. Tư tưởng của anh không phải là tư tưởng của Thiên Chúa, mà là của loài người" ( Mt 16, 23b ). Phê-rô sẵn sàng chấp nhận lư thuyết về sự tha thứ của Đức Giê-su, nhưng dường như chỉ trong giới hạn bảy lần. Ngài đi trên mặt nước khi vững tin, nhưng bị ch́m khi hồ nghi. Ngài không để Đức Giê-su rửa chân cho ḿnh, nhưng lại muốn toàn thân được sạch. Ngài thề không khi nào chối Chúa trong bữa Tiệc Ly, và sau đó lại thề với người tớ gái là ngài không biết người ấy. Ngài trung thành chống lại sự bắt giữ Đức Giê-su bằng cách chém đứt tai tên Man-khô, nhưng sau cùng ngài lẩn trốn với các Tông Đồ khác. Trong sự phiền muộn vô cùng, Đức Giê-su đă nh́n đến ngài và tha thứ cho ngài, và Phê-rô đi ra ngoài khóc lóc thảm thiết. Sau cuộc khổ nạn và tử nạn, Chúa Giêsu sống lại, hiện ra nhiều lần. Tại bờ hồ Tibêria, Người đă hiện ra với Phêrô và các bạn khi họ đang thả lưới đánh cá. Gioan nhận ra Người và nhắc cho Phêrô biết : - “Chúa đó”. Với một nhiệt t́nh xưa, Phêrô vội cuốn áo gieo ḿnh xuống biển đến gặp thầy. Sau đó, cũng tại nơi đây, ba lần Chúa Giêsu đă hỏi ông: - Con có mến Thày không ? Phêrô trả lời : - Lạy Chúa, Chúa thông biết mọi sự, Chúa biết tôi yêu mến Chúa . Ba lần xác quyết t́nh yêu xóa bỏ ba lần chối Chúa. Lúc ấy Chúa Giêsu trao phó sứ mệnh cho ông: - “Hăy chăn dắt đoàn chiên Ta”. Và Người thêm: - “Khi ngươi c̣n trẻ, ngươi tự thắt lưng ḿnh và đi đâu tuỳ ư, nhưng khi đă về già, ngươi sẽ giang tay ra và người khác sẽ thắt lưng cho và lôi đi nơi ngươi không muốn” (Ga 21,15-18) Từ đây Phêrô lănh nhiệm vụ điều khiển cộng đoàn. Ngài đă đề nghị chọn một tông đồ thế chân cho Giuda. Ngày lễ Hiện xuống, Ngài là tông đồ đầu tiên công khai rao giảng Tin Mừng Chúa Kitô phục sinh. Có 3000 người trở lại sau bài giảng ấy. Thật là một mẻ lưới lạ lùng. Tại cửa đền thờ, Phêrô thấy một người què từ lúc mới sinh, Ngài nói với hắn : - “Vàng bạc tôi không có, song có ǵ tôi cho anh : nhân danh đức Giêsu Kitô người Nazareth, anh hăy bước đi. Người què liền khỏi bệnh và nhảy lên v́ vui sướng. Sau phép lạ này, thánh Phêrô giảng lần thứ hai cho dân. Lần này số người trở lại lên tới 5000 người. Thành công lớn lao này một cho các đầu mục trong dân bực tức. Họ cấm các tông đồ không được rao giảng về Chúa Kitô nữa. Nhưng đầy can đảm thánh Phêrô trả lời : - Vâng lời các ông hơn là vâng lời Thiên Chúa có phải lẽ không ? Các tín hữu quây quần bên các thánh tông đồ, họ mang của cải đặt dưới chân các Ngài để mưu ích chung cho mọi người. Annaya và Saphira tiếc của c̣n muốn nên danh giá. Vợ chồng hắn nói dối là đă dâng hết, khiến lần lượt họ ngă chết ngay dưới chân Phêrô (Cv 5,1-11). Các phép lạ Ngài thực hiện ngày càng nhiều: tại Lyda, Ênêa liệt giường được lành mạnh, tại Giophê, chị Tabihta đă chết hai ngày được sống lại. Bóng của Ngài cũng chữa lành các bệnh nhân. Thánh Phêrô rảo khắp xứ Giuđêa rao giảng nước Chúa. Ngài bị Hêrôđê ra lệnh tống giam, nhưng đă được cứu thoát cách lạ lùng. Ngài chủ tọa công đồng Gierusalem, quyết định rằng: các lương dân gia nhập Kitô giáo không phải giữ luật cắt b́. Thánh Phêrô c̣n đi rao giảng bên ngoài đất Palestina, Ngài tới Antiôkia, xây dựng Giáo hội tại đây. Sau đó Ngài đi Rôma và biến nơi này thành trung tâm của Kitô giáo. Thời Nêrô cầm quyền, Giáo hội bắt đầu bị bách hại. Thánh Phêrô bị tù và theo truyền thuyết, Ngài lănh nhận án đóng đinh thập giá. Theo chứng của Origênê, thánh Phêrô đă xin được đóng đinh lộn đầu xuống đất v́ thấy ḿnh không đáng được chết cùng một cách như Thày. + Mộ Ngài được t́m thấy tại chính đền thờ thánh Phêrô ở Rôma ngày nay.
2. Một thoáng Phaolô : TM không nói một câu nào về Ngài. Chúng ta chỉ được biết về Thánh Phaolô sau khi Chúa Giêsu đă về trời. Xét về con người của Phaolô th́ chúng ta thấy Ngài có nhiều điểm hơn hẳn Phêrô. Phaolô là một con người có học thức - Là học tṛ của Giáo sư Kinh Thánh nổi tiếng Gamaliel. Gia đ́nh Ngài thuộc loại khá giả Đặc biệt Ngài là người có quốc tịch Rôma Phaolô không thuộc nhóm 12. Ngài là một tông đồ sinh sau đẻ muộn nhưng là một tông đồ đặc biệt. Phaolô xuất hiện không như một người về phe với Chúa, nhưng như một kẻ đối đầu. Tệ hơn, như một kẻ thù: Chúng ta c̣n nhớ thật rơ câu truyện Phaolô t́nh nguyện đi Đamas để lùng bắt và tiêu diệt những người mang danh Kitô hữu Thế nhưng cũng chính từ cuộc lùng bắt những người Kitô hữu này Chúa đă chinh phục Phaolô. Cuộc chinh phục rất đột xuất làm cho nhiều người cảm thấy như không thể tin được. Thế nhưng đó lại là công việc của Chúa. Chúa chọn Phaolô để sai Ngài đi rao giảng TM cho dân ngoại. Muốn hiểu cuộc đời theo Chúa của Phaolô như thế nào chúng ta hăy đọc lại Sách Tông đồ công vụ và nhất là những bức thư nổi tiếng Thánh Cả c̣n để lại. 3. Bài học hôm nay : Gần 2000 năm qua rồi nhưng cuộc đời của Phêrô-Phaolô vẫn c̣n là một gợi hứng đầy sinh động và cuốn hút cho Dân Chúa nói chung và cho mỗi một người chúng ta nói riêng. Bài học lớn đầu tiên mà Hội Thánh rút ra từ hai cuộc đời vĩ đại nầy phải chăng là “Sự hiệp nhất trong đa dạng”. Đa dạng trong tính t́nh, khuynh hướng, tŕnh độ tri thức lẫn phương cách hoạt động nhưng Hai Vị Tông Đồ lại hiệp nhất trong cùng một đức tin và một ḷng yêu mến. Sự hiệp nhất như thế thật sự là quá cần thiết cho Giáo Hội muôn nơi và muôn thuở. Cho dù hôm nay, Giáo hội có bành trướng cở nào, có vươn dài đến mọi biên giới của muôn dân tộc, quốc gia, th́ sự khác biệt măi măi sẽ không làm cho Giáo Hội chia rẽ, phân tán, nhưng càng thêm phong phú tốt tươi v́ mọi phần tử được liên kết với nhau trong một mối dây thâm sâu nhất đó là t́nh yêu và ḷng trung tín đối với Chúa Kitô, đối với Hội Thánh của Ngài. Cách riêng đối với mỗi người chúng ta, chỉ cần nhớ lại một đôi câu nói của hai Ngài, chúng ta cũng có thể t́m thấy cả một linh đạo cần thiết cho hành tŕnh đức tin của ḿnh : v Để sống khiêm hạ : “Lạy Thầy xin hăy xa con, v́ con là người tội lỗi…” (Phêrô) ; “Cho đến bây giờ chúng tôi đă nên như rác rưởi thế gian…” (Phaolô) v Để vững ḷng trông cậy : “Lạy Thầy cứu con” (Phêrô), “Tôi biết tôi đă tin vào ai” (Phaolô) v Để thuộc trọn về Đức Kitô như chọn lựa cuối cùng : “Bỏ Thầy con biết đến cùng ai…” (Phêrô), “Đối với tôi, sống là Đức Kitô…”, “Tôi sống đây không phải tôi nhưng chính Đức kitô sống trong tôi” (Phaolô) v Để yên mến Đức Kitô hết ḿnh : “Thầy biết con yêu mến Thầy” (Phêrô), “Không có ǵ tách tôi khỏi ḷng mến của Thiên Chúa trong Đức Kitô” (Phaolô). v Để trung thành với Chúa Kitô trong mọi hoàn cảnh : “Dù có phải chết với Thầy, con cũng không chối Thầy” (Phêrô), “Tôi đă chạy đến cùng đường và giữ vững niềm tin” (Phaolô) v Để vâng lệnh Chúa Kitô ra đi loan báo Tin Mừng : “Vâng lời Thầy con xin buông lưới” (Phêrô), “Khốn cho tôi nếu tôi không rao giảng Tin Mừng” (Phaolô) v Để củng cố và xây dựng Hội Thánh ; “Anh em là Dân tộc thánh…là những viên đá sống xây dựng đền thờ Thiên Chúa” (Phêrô), “Anh em là thân thể Đức Kitô và mỗi người là một bộ phận” (Phaolô) Kết :
Kính thưa toàn thể cộng đoàn, Vào Ngày Thứ Nhất trong tuần Chúa Phục Sinh, trên bờ hồ Ti-bê-ri-át, Chúa Giêsu đă 3 lần trắc nghiệm lại mối thâm t́nh và chọn lựa của Phêrô dành cho Ngài qua câu hỏi : “Phêrô, con có yêu mến Thầy hơn những người nầy không ?”. Và chúng ta cũng biết rằng, để chuộc lại một lỗi lầm quá lớn mà Phêrô đă phạm phải mấy ngày trước đó khi đành đoạn chối Thầy liên tiếp ba lần trước vài kẻ tầm thường, Phêrô đă khiêm hạ thân thưa : “Thầy biết hết mọi sự, Thầy biết con yêu mến Thầy”. Hôm nay, ước ǵ lời nói đầy tin yêu và xác tín, đầy khiêm hạ và thắm nghĩa Thầy-tṛ nầy cũng sẽ theo suốt mỗi người chúng ta trên cuộc hành tŕnh sống đức tin, yêu mến và phục vụ Giáo Hội. Riêng đối với những ai đă chọn hai Thánh tông Đồ Phêrô-Phaolô làm Quan Thầy bảo trợ, tôi xin được nhắc lại lời thân thương nầy như một lời chúc và ước nguyện, để rồi đây trên vạn nẽo đường cuộc sống, cho dù có chân chồn gối mỏi, thân ṃn sức kiệt, hay phải đối diện với muôn thử thách gian nan, xin anh em hăy luôn hướng về Đức Kitô và thân thưa với Ngài với trái tim khiêm hạ và xác tín : “Thầy biết hết mọi sự, Thầy biết con yêu mến Thầy”.
Giuse Trương Đ́nh Hiền
1. Tử đạo là thế đó : Nếu trong ngày lễ Các Thánh nam Nữ, sách Khải huyền đă xác định rằng : các thánh đó là “những người từ đau khổ lớn lao mà đến và đă giặt áo ḿnh trong Máu Con Chiên”, th́ hôm nay, lễ Các Thánh Tử đạo Việt nam, Phụng vụ mượn Lời của sách Khôn Ngoan để tŕnh bày chân dung của các Thánh Tử Đạo một cách đầy đủ và thâm thúy : “Linh hồn người công chính ở trong tay Chúa và chẳng cực h́nh nào động tới được nữa…Người đă tinh luyện họ như người ta luyện vàng trong ḷ lửa, và đón nhận họ như của lễ toàn thiêu…Những ai trông cậy vào Người, sẽ am tường sự thật ; những ai trung thành, sẽ được Người yêu thương và cho ở gần Ngươi….” Và nếu chưa đầy đủ th́ chúng ta hăy nhớ lại lời của Thánh Phaolô gởi giáo đoàn Rôma trong BĐ 2, như một chứng từ rơ nét về thân phận của những người quyết chọn Chúa Giêsu làm t́nh yêu tuyệt đối đến độ mọi thực tại khác trở thành nhỏ rức : “Ai có thể tách chúng ta ra khỏi t́nh yêu Chúa Kitô ? Phải chăng là gian truân, khốn khổ, đói rách, hiểm nguy, bắt bớ, gươm giáo ? Như có lời chép : Chính v́ Ngài mà mỗi ngày chúng con bị giết, bị coi như bầy cừu để sát sinh”. Nhưng liệu những lời Kinh Thánh của Phụng Vụ đó, có thật sự “tương thích” với cuộc đời và lời chứng của 117 anh hùng tử đạo của Việt nam chúng ta chăng ? Để trả lời cho vấn nạn đó, không ǵ bằng chúng ta thử t́m về đôi chứng từ của các Cha ông anh hùng được mừng kính hôm nay : - Thánh Phêrô Cao đă tâm nguyện : “Xin cho con chịu đau khổ v́ danh Đức Ki-tô, được đón nhận ngành lá tử đạo về tới bến thiên đàng” - Thánh Phêrô Quí với những ḍng thơ gởi cho mẹ hiền : “Dù trăng trói, gông cùm tù rạc Chén ngục h́nh xiềng tỏa chi nề Miễn vui ḷng cam chịu một bề Cho trọn đạo trung thần hiếu tử” - Thánh Phaolô Tịnh can đảm thưa với quan án : “Thân xác tôi ở trong tay quan, quan muốn làm khổ thế nào tùy ư. Nhưng linh hồn là của Chúa, không có ǵ khiến tôi hy sinh nó được” - Thánh Phaolô Khoan đă hát lên lời nguyện hiến tế cuộc đời : “Vinh danh chúc tụng ngợi khen Thiên Chúa là Chúa Cả trời đất, chúng con xin dâng mạng sống cho Ngài” - Thánh Anrê Kim Thông : “Thà tôi bị lưu đày và phải chết v́ Chúa, chứ tôi không chối đạo”. Có khác không cái chết của các Thánh Tử Đạo với bao cái chết của các bậc anh hùng thế tục khi thất thế sa cơ? Thưa có đấy. Cái chết của những vị nầy tuy can đảm đó, anh hùng đó, nhưng tận thâm tâm vẫn pha lẫn một chút hận thù, một chút cay cú, một chút hờn căm như kiểu anh hùng Nguyễn Văn Trỗi, trước khi bị xử bắn đă hô to “đă đảo đế quốc Mỹ...” hay như Chu Thần Cao Bá Quát khi sắp bị chém đầu đă để lại câu đối mang đầy uất hận : Ba hồi trống giục mồ cha kiếp Một nhát gươm đưa bỏ mẹ đời Trái lại, Các Thánh Tử Đạo của chúng ta đă đón nhận chén đắng theo mẫu gương của Thầy Chí Thánh Giêsu trong t́nh yêu phó thác, trong tha thứ khoan dung, trong b́nh an thanh thản, trong vui tươi đón nhận như lời chứng của Thánh Giám Mục Phêrô DUMOULIN-BORIE Cao [1] : Khi viên quan vừa đọc xong bản án tử h́nh ngài nói : "Thưa quan, từ bé đến nay tôi chưa lạy ai, v́ bên Âu châu đó là hành vi kính trọng chỉ dành cho Đấng Tối Cao. Nhưng điều tôi vừa nghe làm tôi quá vui mừng, xin được bày tỏ ḷng tri ân của tôi theo lối Đông Phương". Rồi ngài quỳ xuống định lạy, nhưng viên quan đă kịp thời ngăn cản lại.
2. Những cánh sen giữa đời thường : Nhưng, để viết đời ḿnh thành chứng từ sống động cho Tin Mừng Phục Sinh, để biến cuộc sống trở thành hy lễ, 117 Vị Thánh Tử đạo được kính tôn trên bàn thờ Giáo Hội hôm nay là những ai thế ? Thưa đó là : - Những người nông dân thật thà chân chất : như Thánh Lô-ren-sô Ngôn, Đa-Minh Ninh, An-rê Tường, Đa-Minh Nhi… - Những anh dân chài trên sông nước bềnh bồng : như Thánh Đinh văn Dũng, Đinh văn Thuần, Đa-Minh Toại, Đa-Minh Huyên - Hoặc là một chàng thợ mộc nghèo nàn, đơn bạc : như Thánh Phêrô Đa. - Họ cũng chỉ là những giáo dân rất b́nh thường, sống mộc mạc giản đơn, thực hành kinh bổn nơi xóm đạo nhà quê, hay lo lắng việc nhà Chúa với chức danh Trùm họ, Câu xứ : như Giuse Túc, Phaolô Hạnh, An-rê Kim Thông, Nguyễn Văn lựu. - Đặc biệt trong số nầy có cả một người đàn bà, một người vợ đảm đang, một người mẹ hiền lành đạo đức trong một gia đ́nh với 6 mặt con : Nữ Thánh Anê Lê Thị Thành. - Cũng có cả những người từng là “bộ đội” của triều đ́nh, sống cuộc đời lính : Thánh Phan Viết Huy, Bùi Đức Thể… - Dĩ nhiên làm sao thiếu được những gương mặt sáng ngời của các Vị Mục Tử chăn dắt đoàn chiên : đó là các Thánh Giám Mục như Stê-pha-nô Thể, Va-len-ti-nô O-choa, Linh mục An-rê Dũng Lạc, Lê Bảo Tịnh, Nguyễn Bá Tuần… - Có cả những chàng thanh niên tuổi đời đầy mộng ước như chủng sinh Tôma thiện nhưng cũng có cả những vị quan uy quyền nơi cung đ́nh như Thánh Hồ Đ́nh Hy… Họ khác nhau về giới lớp, về thân phận xă hội, về tŕnh độ tri thức, về chức vụ giữa cộng đoàn...nhưng họ đều giống nhau : thuộc trọn về Chúa Kitô và coi cái chết nhẹ như lông hồng, bởi chưng họ đều xác tin về cuộc phục sinh vinh thắng ở bên kia ngưỡng cửa sự chết như chứng từ sau đây : Thầy Mậu đại diện cho anh em nói với quan : "Thưa quan, chúng tôi mong ước t́m về bên Chúa như nai mong t́m thấy suối vậy". Ông Án Khảm vui vẻ nói với mọi người : "Cha con chúng tôi hôm nay vào nước Thiên Đàng đây". Linh mục Hạnh cũng tươi tĩnh đi chào mọi người : "Anh em ở lại nhé ! Chúng tôi đi về Thiên Đàng đây". Ông Cỏn thấy người anh em sụi sùi nước mắt, ông nói : "Sao anh lại khóc, lẽ ra phải mừng cho tôi chứ ?".
3. Tỉnh táo trước những cơn bách hại hôm nay : Ngay từ đầu, chúng ta đă khẳng định với nhau rằng : Tử đạo là một hồng ân. Nếu không có ơn Chúa, không ai có thể vỗ ngực tự ḿnh đứng vững trước bao cực h́nh thảm khốc. Trong cuộc bách hại khủng khiếp suốt gần 200 năm, giữa hàng ngủ giáo dân Việt nam đă có không ít người “đạp qua thánh giá”, “chối từ phẩm chức Kitô hữu”, “chối Chúa, bỏ đạo”. Tuy nhiên, đừng vội trách cứ những anh chị em yếu đuối đó. Bởi chưng, giữa thế giới văn minh, tiện nghi, việc đạo được tự do thoải mái, e rằng đang có rất nhiều người trong chúng ta “đạp lên Thánh giá”, chối bỏ đức tin, phản bội Giáo Hội...mà vẫn không hay. Đó là khi chúng ta sống ích kỷ nhỏ nhen không bao giờ biết cho đi và phục vụ. Đó là khi chúng ta t́m kiếm bạc tiền và chức quyền danh vọng bằng mọi thủ đoạn bất lương. Đó là khi chúng ta yếu nhược trước những bất công và lănh đạm thờ ơ trước những khổ đau nghèo đói của anh chị em đồng loại. Đó là khi chúng ta vứt bỏ lời thề ước của hôn nhân để tự do luyến ái ngoại t́nh. Đó là khi những người mẹ giết con bằng hành vi phá thai, nạo thai. Đó là khi những thanh niên nam nữ vứt bỏ các nguyên tắc luân lư của hôn nhân, tính dục, vứt bỏ đức trong sạch, nết na, để yêu cuồng sống vội, đam mê buông thả. Đó là khi chúng ta coi trọng những cuộc nhậu nhẹt say sưa, những mánh mung lợi nhuận hơn là những cuộc họp mừng Chúa Nhật. Đó là khi chúng ta chia rẽ, hận thù và phá đỗ mối giây hiệp nhất, hiệp thông trong cộng đoàn. Thời nào cũng có bách hại, cũng có những bạo chúa Nêrô, Minh Mạng, Tự Đức. Nhất là thời nào cũng đầy những cạm bẫy, những cám dỗ, những mua chuộc, những dối gạt phĩnh phờ...Chính v́ thế, hăy luôn khiêm hạ và tỉnh thức, hăy nhiệt t́nh và quảng đại, hăy cầu nguyện và hy sinh. Chính v́ thế, mừng kính các Thánh Tử Đạo hôm nay cũng là một lời đoan hứa mới, một quyết tâm mới trước Anh Linh Tiên Tổ : quyết tâm “Làm Kitô Hữu cho đến chết” như lời xác quyết của Thánh Phaolô Hạnh, một Kitô hữu sẵn sàng thuộc về Đức Kitô và Tin Mừng trên mọi nẽo đường cuộc sống; một kitô hữu can đảm thực thi những lời dạy Phúc Âm, những việc đạo đức hằng ngày, những bổn phận trong gia đ́nh, những ứng xử khoan dung, yêu thương và tha thứ . Để sống được như thế, ngay từ giờ phút nầy, chúng ta hăy ngước mắt hướng về Các Thánh Tử Đạo Việt nam để nài xin các Ngài cầu thay nguyện giúp. Lạy Các Thánh Tử Đạo Việt Nam / là những Bậc Tiền Nhân đă hoàn thành sứ mạng / xin chuyển cầu cho chúng con là con cháu / được noi gương các Ngài / biết đem ḷng bác ái mà dấn thân phục vụ / để một ngày kia trên thiên quốc / chúng con được hợp tiếng với các Ngài / ca ngợi tạ ơn Chúa muôn đời vinh hiển. Amen.
[1] Đức Cha Phêrô DUMOULIN-BORIE Cao sinh năm 1808 tại Beynat, Tulle, Pháp, Giám Mục, Hội Thừa Sai Paris, xử trảm ngày 24-11-1838 tại Đồng Hới dưới đời vua Minh Mạng
Những v́ sao lấp lánh trên bầu trời ! Dẫn nhập đầu lễ : Kính thưa…. Toàn thể Dân Chúa hân hoan khai mạc lễ Chư Thánh bằng bài Ca Nhập Lễ : “Tất cả chúng ta hăy vui mừng trong Chúa khi cử hành ngày lễ các Thánh Nam Nữ”. Quả thật, hôm nay là ngày vui mừng của toàn thể Hội Thánh. Lư do nầy đă được chính Kinh Tiền Tụng trong Thánh lễ hôm nay xác quyết : “Hôm nay, nơi thành tŕ của Thiên Chúa, nơi Giêruxalem trên trời, có đông đảo anh em chúng ta ca tụng Chúa muôn đời”. Và khi chúng ta vui mừng về sự vinh thắng của nhưng phần tử cao quí của Hội Thánh, th́ tất cả chúng ta, đoàn Dân Chúa đang lữ hành, được nuôi dưỡng niềm hy vọng mănh liệt : cũng sẽ được tiến về quê hương ấy. Trong thánh lễ hôm nay, trong khi dâng lời ca khen chúc tụng Thiên Chúa đă ban cho Giáo Hội muôn vàn hoa trái thánh thiện là Các Thánh Nam Nữ ; đồng thời, chúng ta cũng nguyện xin Các Thánh nam Nữ ở trên trời cầu thay nguyện giúp cho tất cả chúng ta hân hoan và can đảm tiếp bước các Ngài trong cuộc hành hương về quê thật.
Chia sẻ Lời Chúa :
1/. Thánh Nhân trong quan niệm và ngôn ngữ đời thường : Trước khi đi t́m những câu định nghĩa mang tính thần học truyền thống, chúng ta có thể mượn một số h́nh ảnh biểu tượng và ngôn ngữ của đời thường nhân loại để nói về các Thánh :
“Khi nh́n lên bầu trời vào đêm tháng Mười Một và nh́n thấy một khoảng trời đầy sao lấp lánh, bạn hăy nghĩ đến vô số các Thánh trên thiên đàng đang sẵn ḷng giúp đỡ bạn” (R.A. Knox, Bài giảng 1.11.1950) Chính Thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu, trong một đêm sao, khi nh́n thấy cḥm sao có h́nh chữ T, đă hân hoan thốt lên : “Ḱa tên con đă được viết trên trời”. Nếu Các Thánh là những người “siêu quần bạt chúng” như một số đại biểu chúng ta vừa nêu, th́ chắc mỗi người chúng ta ở đây đành “bó tay” trước con đường nên thánh mà Đức Kitô đă đề nghị : “Các con hăy nên hoàn thiện như Cha trên trời là Đấng hoàn thiện” Không, nên thánh là con đường phổ quát, là ơn gọi chung cho hết mọi người cơ mà ! Chúng ta thử đi t́m các câu định nghĩa của Thánh kinh xem sao.
2. Thánh Nhân theo định nghĩa của Thánh Kinh :
Qua những câu định nghĩa của Thánh Kinh nêu trên, chúng ta nghiệm ra rằng : Làm Thánh tức là được vào Nước Trời, là thuộc trọn về Đức Kitô, là chu toàn Thánh ư Chúa, là thực thi rốt ráo những đ̣i hỏi của Tin Mừng, đặc biệt Tin Mừng Tám Mối Phúc Thật. Và như thế, việc Nên Thánh chẳng qua là “cách diển tả khác” của việc sống Phúc Âm, việc thực thi Lời Chúa, chu toàn các giới răn...hay gần gũi nhất, đó là việc thực hành sống đạo. Như vậy, Thánh Nhân, Các Thánh Nam Nữ hôm nay Hội Thánh mừng kính, đa phần trong hàng hàng lớp lớp đó, là những “anh hùng vô danh”, là những Kitô hữu b́nh thường nhưng đă sống phi thường các đ̣i hỏi của Lời Chúa. Và đó chính là cách định nghĩa về các Thánh của Giáo Hội hôm qua và hôm nay :
3. Thánh Nhân trong niềm tin và cái nh́n của Giáo Hội :
4. T́m được ǵ nơi Các Thánh hôm nay ? Là một bài học ư ? Có quá nhiều những bài học và là những bài học cụ thể Các Thánh nam Nữ để lại, rất gần gũi, rất đời thường và cũng rất cần thiết cho cuộc sống chúng ta hôm nay :
Trong vườn hoa thánh thiện của Hội Thánh c̣n nhiều lắm nhiều lắm những mẫu gương lành thánh trong hàng hàng lớp lớp các Thánh Nam Nữ mà hôm nay chúng ta mừng kính. Nhưng không chỉ là “gương sáng” không thôi. Ngày đại lễ kính nhớ Các Thánh Nam Nữ hôm nay c̣n nhắc cho chúng ta tuyên tín lại niềm tin “Các Thánh Thông Công”, để chúng ta một lần nữa xác tin mạnh mẽ mối quan hệ thân thương giữa trời và đất, giữa Hội Thánh lữ hành dương thế với Cộng đoàn Hội Thánh vinh quang là các Ngài, nhất là sự chuyển cầu mạnh thế của các Ngài dành cho chúng ta trên cuộc lữ hành trần thế : “Những anh chị em của chúng con là các Thánh giờ đây đang chúc tụng Cha muôn đời quanh ngai ṭa Cha và vinh quang của các Đấng ấy làm cho chúng con chan chứa niềm vui. Sự hợp nhất của chúng con với các ngài qua Giáo Hội Cha đem lại cho chúng con niềm phấn khởi và sức mạnh khi chúng con vội vă trên đường lữ thứ đức tin, hăm hỡ được gặp gỡ các Đấng ấy” (Kinh Tiền Tụng). Và điều cuối cùng nhắc nhau trong Thánh lễ hôm nay cũng chính là lời hiệu triệu của Đức Cố Giáo Hoàng Gioan Phaolô II trong dịp Đại Hội Giới trẻ thế giới tại Torontô năm 2002 : “Các bạn hăy trở thành những vị thánh của thiên niên kỷ mới”, hăy trở thành “dân tộc của các mối Phúc”, cùng với lời cầu xin của chính Ngài [1]: Lạy Chúa Giêsu, Chúa đă gọi “chúng con” nên "muối đất và ánh sáng thế gian". Xin tiếp tục dạy bảo “chúng con” sự thật và vẻ đẹp của viễn kiến mà Chúa đă công bố trên Núi xưa. Xin biến chúng con thành những người nam, người nữ của các Mối Phúc! Xin để ánh sáng của thượng trí Chúa chiếu soi trên chúng con, để trong lời nói và việc làm, chúng con có thể gieo rắc ánh sáng và muối của Tin Mừng cho thế gian. Xin biến toàn bộ đời chúng con thành một phản ánh rực rỡ của Chúa, Đấng là ánh sáng thật đă đến trong thế gian để hễ ai tin vào Chúa sẽ không chết nhưng sẽ được sự sống đời đời (x. Jn 3:16)!
[1] Phỏng ư Bài giảng của Đức Cố Giáo Hoàng Gioan Phaolô II dịp Đại Hội Giới Trể thế giới tại Torontô năm 2002
|
|